Tìm từ ngữ chỉ thời gian trong bài thơ.
Viết một đoạn văn từ 5 đến 7 câu nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Đêm Nay Bác Không Ngủ của tác giả Minh Huệ trong đó có sử dụng trạng ngữ chỉ thời gian chỉ ra thành phần trạng ngữ
tìm và nêu tác dụng những từ ngữ chỉ không gian thời gian niềm vui của người dân trong sinh hoạt đời thường đoạn 3 bài Quê Hương
Tham Khảo:
"Khổ thơ thứ 3 của bài thơ "Quê Hương" miêu tả cảnh dân làng đón đoàn thuyền đánh cá trở về là một bức tranh lao động náo nhiệt tràn đầy niềm vui và sự sống" Sau chuyến đi biển miệt mài, trở về đất liền, hình ảnh người dân chài hiện lên thật đẹp đẽ:"Dân chài lưới làn da ngăm rám nấng/Cả thân hình nồng thờ vị xa xăm".Không hề có dấu hiệu của sự mệt mỏi, biển đêm không khiến con người sợ hãi và yếu đuối. "Làn da ngăn rám nắng" là làn da đặc trưng của người dân vùng chài, vốn đã trải qua nhiều dầu dãi nắng mưa, nay ánh lên sự mạnh mẽ, rắn rỏi. Bước xuống đất liền từ con thuyền chòng chành cập bến, các anh giống như những Thạch Sanh vùng biển: "Cả thân hình nồng thở vị xa xăm". Không chỉ làn da mà còn từ ánh mắt, bàn tay, bước đi, từ "cả thân hình" đều nồng thở cái hương vị mặn mòi của biển cả. "Vị xa xăm" là hương vị từ phương xa, là gió đại dương, là muối đại dương, là nắng đại dương, là hơi thở của đại dương nữa, "xa xăm" vốn là cảm nhận của thị giác, chỉ sự xa xôi, mơ hồ; nay được kết hợp với từ chỉ xúc giác “vị” khiến cho câu thơ trở nên tinh tế vô cùng. Trong từ "nồng thở” còn như ẩn chứa một sức mạnh dồi dào, bền bỉ đã được tôi rèn từ lâu trong tâm hồn để từ làn da, đôi mắt, nụ cười... đều sáng bừng sự sống.Cùng với các chàng trai vùng chài là những con thuyền "bạn người đi biển":"Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm/Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ".Sau thời gian lao động vất vả, con thuyền không giấu giếm vẻ mệt mỏi của mình: "Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm". Biện pháp nhân hoá khiến người đọc hình dung rất rõ dáng vẻ nặng nề, thấm mệt của chiếc thuyền khi chậm chạp neo vào bến đỗ. Nó lặng im "Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ". Trong câu thơ này, Tế Hanh đã sử dụng biện pháp ẩn dụ chuyển đổi cảm giác một cách một cách tinh tế. "Nghe" là động từ chỉ hoạt động của thính giác, "thấm" lại là cảm nhận của xúc giác. Con thuyền nằm nghỉ đồng thời cảm nhận từng chuyển động tinh vi nhất đang diễn ra trong mình. Cách viết ấy vừa gợi sự mệt nhọc thấm thìa của con thuyền vừa thể hiện được sự tinh tế tuyệt vời của nhà thơ, tưởng như Tế Hanh đồng cảm sâu sắc với cảm giác, cảm xúc của con thuyền... Khổ thơ trên là một trong những khổ thơ hay nhất trong bài thơ "Quê hương" của Tế Hanh. Đọc khí thơ, người đọc có thể cảm nhận trong đó bao nhiêu niềm yêu mến, tự hào về quê hương xứ sở của nhà thơ.
Viết lại những trạng ngữ chỉ thời gian, chỉ nơi chốn có trong bài.
- Trạng ngữ chỉ thời gian : ....................................
- Trạng ngữ chỉ nơi chốn : .................................
- Trạng ngữ chỉ thời gian : Có một lần trong giờ tập đọc, tôi…
- Trạng ngữ chỉ nơi chốn : Ngồi trong lớp tôi lấy lưỡi...
Lưu ý các từ ngữ chỉ không gian, thời gian ở hai khổ thơ đầu.
- Không gian: cát, biển xanh
- Thời gian: buổi bình minh sau trận mưa đêm
Bài thơ tả cảnh thả diều vào những khoảng thời gian nào trong ngày. Những từ ngữ nào cho em biết điều đó?
- Bài thơ tả cảnh thả diều vào những khoảng thời gian trong ngày là: ban đêm, buổi chiều, sáng sớm.
- Những từ ngữ cho em biết điều đó là: “sao trời trôi qua/ diều thành trăng vàng”, “diều là hạt cau/ phơi trên nong trời”, “tiếng diều xanh lúa/ uấn cong tre làng”
Truyện cổ tích thường mở đầu bằng những từ ngữ quen thuộc chỉ thời gian trong quá khứ, không gian không xác định. Em hãy tìm các từ ngữ đó trong truyện Cây khế.
- Từ ngữ chỉ không gian – thời gian trong truyện cổ tích “Cây khế”:
+ Thời gian: ngày xửa ngày xưa.
+ Không gian: ở một nhà kia.
- Ý nghĩa: có ý phiếm chỉ không gian, thời gian xảy ra câu chuyện, nhằm đưa người đọc vào thế giới hư cấu thuận lợi hơn.
3. Truyện cổ tích thường mở đầu bằng những từ ngữ quen thuộc chỉ thời gian trong quá khứ, không gian không xác định. Em hãy tìm các từ ngữ đó trong truyện cây khế.
- Những cụm từ chỉ thời gian trong quá khứ và không gian không xác định trong truyện này là:
+ Thời gian: "Ngày xửa ngày xưa"
+ Không gian "Ở một nhà kia"
Với cách dùng các cụm từ phiếm định này nhằm đưa người đọc vào gần hơi với thế giới hư ảo, cũng như tạo nên mô tuýp của truyện cổ tích, truyền thuyết.
#POPPOP
Thiên nhiên trong bài thơ được quan sát, miêu tả ở thời điểm nào? Chỉ ra những từ ngữ, hình ảnh thể hiện điều đó.
- Thiên nhiên trong bài thơ được quan sát, miêu tả vào thời điểm: mùa đông.
- Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện điều đó:
+ Nắng hanh: đặc trưng nắng mùa đông.
+ Tiếng sếu vọng sông ngày: tiếng sếu kêu nghĩa là báo hiệu mùa đông đã tới.
+ Xuân sắp sang rồi, xuân sắp qua: biểu hiện rõ ràng mùa xuân sắp tới, từ đó thấy ưđược hiện tại chính là mùa đông đang diễn ra
Tìm trong bài thơ những từ ngữ chỉ màu sắc của mỗi sự vật dưới đây:
- Hoa hồng: màu đỏ
- Nắng: màu vàng
- Đêm: màu mực (màu đen)
- Lá cây: màu xanh
- Hoàng hôn: màu tím
- Rừng đại ngàn: màu nâu
1. Thiên nhiên trong bài thơ được miêu tả, quan sát ở thời điểm nào? Chỉ ra những từ ngữ hình ảnh thể hiện điều đó?
- Thiên nhiên trong bài thơ được quan sát, miêu tả vào thời điểm mùa đông.
- Dấu hiệu:
+ Nắng hanh: vừa nắng vừa lạnh. Đây là một kiểu thời tiết đặc trưng của mùa đông “Nắng đã vàng hanh như phấn bay”.
+ Tiếng sếu vọng sông ngày: theo như dân gian, khi nghe tiếng sếu kêu nghĩa là báo hiệu mùa đông.
+ Xuân sắp sang rồi, xuân sắp qua: mùa xuân sắp tới, từ đó thấy được hiện tại chính là mùa đông