Hãy viết thơ 5 chữ nói về phi công
Hãy viết thơ 5 chữ nói về phi công
Bạn xem thử ntn nhé :
Bay giữa trời xanh,
Lòng đầy ước mơ,
Gió nhẹ lướt qua,
Bầu trời rực rỡ,
Phi công vững vàng.
Tìm những tiếng có thể ghép với lễ để tạo thành từ ghép .Tìm từ đồng nghĩa và trái nghĩa voi từ lễ phép
lễ nghĩa, lễ độ, lễ giáo, lễ phục, lễ vật, lễ nghi, lễ hội, lễ đài, lễ vật, lễ tang .....
Từ ghép với lễ : lễ độ ; lễ nghĩa ; lễ phép ; lễ tang ;lễ hội ;lễ nghi ; lễ vật ; lễ đài ; lễ giáo ; lễ phục ; lễ cưới ;...
* Lễ phép :
- Đồng nghĩa : lễ độ ; lịch sự ; lễ nghĩa ,...
- Trái nghĩa : hỗn láo ; xấc xược ;...
-Từ ghép với lễ : lễ nghĩa , lễ nghi , lễ tang , lễ vật , lễ đài , lễ phục , lễ độ, lễ phép ,...
- Lễ phép :
+) Đồng nghĩa : lễ độ , lịch sự , lễ nghĩa ,...
+) Trái nghĩa : hư hỏng , hỗn xược , hỗn lão ,...
cho từ làng hãy kết hợp với các tiếng khác để tạo thành một từ láy và từ ghép
Từ láy: lão làng
Từ ghép: già làng, xóm làng
bài tập : đặt câu :
a) đặt 2 câu có phó từ đứng sau tính từ
b) đặt 2 câu có phó từ đi liền nhau đứng trước động từ
a. - Tôi rất thích xem hoạt hình
- tôi đang buồn.
b. - Tôi thường sẽ thức khuya để làm bài tập.
- Tôi thường hay đi chơi với bạn vào buổi chiều.
Nêu những điểm giống và khác nhau giữa khái niệm truyền thuyết và truyện cổ tích ? Kể tên những truyện truyền thuyết , cổ tích mà em đã học .
a,Điểm giống nhau:
- Đều là truyện giân dan.
- Có yếu tố tưởng tượng kì ảo.
- Có nhiều chi tiết giống nhau: Sự ra đời thần kì, nhân vật chính có tài năng phi thường,...
b, Điểm khác nhau:
Truyện Truyền thuyết:
- Kể về các nhân vật, sự kiện có liên quan đến lịch sử thời quá khứ.
- Thể hiện thái độ và cách đánh giá của nhân dân đối với các sự kiện, nhân vật được kể.
- Người kể và người nghe tin là có thật (dù có các chi tiết tưởng tượng kì ảo).
Truyện Cổ tích:
- Kể về cuộc đời của một số kiểu nhân vật quen thuộc như: Nhân vật thông minh, nhân vật ngốc nghếch, nhân vật bất hạnh,...
- Thể hiện ước mơ, niềm tin của nhân dân về chiến thắng cuối cùng của cái thiện đối với cái ác, v v...
- Người kể và người không tin câu chuyện là có thật (dù có yếu tố thực tế).
Các câu chuyện Truyền thuyết đã học: Con Rồng Cháu Tiên; bánh Chưng, bánh Giầy; Thánh Gióng; Sơn Tinh, Thủy Tinh; Sự tích hồ Gươm.
Các câu chuyện Cổ tích đã học: Thách Sanh; Em bé thông minh; Cây bút thần; Ông lão đánh cá và con cá vàng.
Viết đoạn văn từ 5 đến 7 câu nêu cảm nhận của em về vẻ đẹp của danh lam thắng cảnh của Vịnh Hạ Long.
Làm ơn giúp mình mai mình nộp rồi
Nhắc đến danh lam thắng cảnh, những chốn có non nước hữu tình trên đất nước Việt nam ta khó lòng không nhắc đến vịnh Hạ Long. Cái tên ấy ai là người Việt nam cũng biết đến. Nó không chỉ đẹp trong hiện tại hay tương lai mà nó còn đẹp từ thời xưa trong câu thơ của Nguyễn Khoa Điềm: “ Con gà, con cóc quê hương cũng biến Hạ Long thành thắng cảnh”. Mới đây vịnh Hạ Long còn dược UNESCO công nhận là một trong bảy kì quan đẹp nhất thế giới. Vậy không biết rằng Hạ Long có những gì mà lại được tôn vinh đến như vậy?
Vịnh Hạ Long còn có truyền thuyết đó là Ngọc Hoàng sai Rồng Mẹ mang theo một đàn Rồng Con xuống hạ giới giúp người Việt đánh giặc. Thuyền giặc từ ngoài biển ào ạt tiến vào bờ vừa lúc đàn Rồng tới hạ giới. Đàn Rồng lập tức phun ra lửa thiêu cháy thuyền giặc, một phần nhả Châu Ngọc dựng thành bức tường đá sừng sững làm cho thuyền giặc đâm phải mà vỡ tan, chặn đứng bước tiến của ngoại bang.
Sau khi giặc tan, thấy cảnh mặt đất thanh bình, cây cối tươi tốt, con người nơi đây lại cần cù, chịu khó, đoàn kết giúp đỡ nhau, Rồng Mẹ và Rồng Con không trở về trời mà ở lại hạ giới, nơi vừa diễn ra trận chiến để muôn đời bảo vệ con dân Đại Việt. Vị trí Rồng Mẹ đáp xuống là Hạ Long; nơi Rồng Con đáp xuống là Bái Tử Long và đuôi đàn rồng quẫy nước trắng xoá là Bạch Long Vĩ (bán đảo Trà Cổ ngày nay, với bãi cát dài trên 15 km).
Lại có truyền thuyết khác nói rằng vào thời kỳ nọ khi đất nước có giặc ngoại xâm, một con rồng đã bay theo dọc sông xuôi về phía biển và hạ cánh xuống ở vùng ven biển Đông Bắc làm thành bức tường thành chắn bước tiến của thủy quân giặc. Chỗ rồng đáp xuống che chở cho đất nước được gọi là Hạ Long.
Trước hết về vị trí của vịnh Hạ Long thì nó nằm ở vùng Ðông Bắc Việt Nam, vịnh Hạ Long là một phần vịnh Bắc Bộ, bao gồm vùng biển của thành phố Hạ Long, thị xã Cẩm Phả và một phần của huyện đảo Vân Ðồn. Phía tây nam Vịnh giáp đảo Cát Bà, phía đông là biển, phần còn lại giáp đất liền với đường bờ biển dài 120 km, được giới hạn từ 106o58′ – 107o22′ kinh độ Ðông và 20o45′ – 20o50′ vĩ độ Bắc với tổng diện tích 1553 km2.
Tiếp nữa là về đảo ở đây thì có 1969 hòn đảo lớn nhỏ, trong đó 989 đảo có tên và 980 đảo chưa có tên. Đảo nơi đây gồm có hai dạng đó là đảo đá vôi và đảo phiếm thạch tập trung ở Bái tử long và vinh Hạ Long. Ở đây thì chúng ta thấy được hàng loạt những hang động đẹp và nổi tiếng. Vùng Di sản thiên nhiên được thế giới công nhận có diện tích 434 km2 bao gồm 775 đảo, như một hình tam giác với 3 đỉnh là đảo Ðầu Gỗ (phía tây), hồ Ba Hầm (phía nam), đảo Cống Tây (phía đông) vùng kế bên là khu vực đệm và di tích danh thắng quốc gia được Bộ Văn hóa Thông tin xếp hạng năm 1962.
Đến với Hạ Long thì người ta không thể nào rời mắt khỏi những cảnh vật nơi đây. Nào là núi, nào là nước với những hang động thật sự hấp dẫn người ta muốn đi tới tận cùng để tìm thấy cái hữu hạn trong cái vô hạn của trời nước, núi non ấy. chúng ta cứ ngỡ rằng ngọn núi kia giống như những người khổng lồ vậy, ngồi trong thuyền mà ngước lên để đo tầm cao của những ngọn núi ấy thật sự là mỏi mắt. Đến đây ta mới biết hết thế nào là sự hùng vĩ, thế nào là sự hữu tình giữa nước và non. Làn nước biển mặn mà vị xa xăm của muối. Hang động với những nhũ đá như sắp rơi xuống nhưng thật chất lại là không rơi. Nó cứ tua tủa như muôn ngàn giọt ngọc dạng lỏng lấp lánh dính vào nhau nhưng không rơi xuống.
Con người nơi đây cũng thật sự là rất đáng yêu đáng quý. Họ không những mến khách mà còn như một người hướng dẫn viên du lịch vừa nói giới thiệu tả cảnh vừa vững tay chèo đẩy lái đến nơi khách muốn qua. Những con người ở đây nồng nhiệt mỗi khi có khách đến và khi khách đi thì để lại những ấn tượng khó phai về những con người miền non nước hữu tình với những tình cảm mặn mà như là muối biển vậy.
Qua đây ta thấy vịnh Hạ Long rất xứng đáng là một trong bảy kì quan của thế giới. Nếu những ai đã được đặt chân đến đây thì chắc hẳn rất ấn tượng bởi cảnh đẹp và con người nơi đây. Còn những ai chưa đến thì hãy nhanh chóng đến
Làm ơn đi chứ mai ko có bài là mình tiêu đời mất !!!
Cứ mỗi khi nhắc tới những địa điểm du lịch ở nước ta, người ta lại nghĩ đến Vịnh Hạ Long, đảo Cát Bà, Phan Thiết,… nhưng một trong những địa danh nổi tiếng ấy không thể thiếu động Phong Nha – di sản văn hóa thế giới. Sự kì ảo của động Phong Nha đã đem lại cho du khách cảm giác thích thú như được lạc vào thế giới thần tiên. Động Phong Nha là một quà tặng của thiên nhiên dành cho đất nước ta.
Động Phong Nha nằm trong vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng, một vườn quốc gia tại huyện Bố Trạch và Minh Hóa thuộc tỉnh Quảng Bình, cách thành phố Đồng Hới khoảng 50km về phía Tây Bắc, cách thủ đô Hà Nội khoảng 500 km về phía Nam. Phong Nha – Kẻ Bàng nằm ở một khu vực núi đá vôi rộng khoảng 200.000ha. Vườn quốc gia bao gồm 300 hang động lớn nhỏ khác nhau. Điểm đặc trưng của vườn quốc gia này là các kiến tạo đá vôi, 300 hang động và các sông ngầm, hệ thống động vật quý hiếm nằm trong sách đỏ Việt Nam và sách đỏ Thế giới. Các hang động ở đây với tổng chiều dài là khoảng hơn 80km nhưng các nhà thám hiểm Anh và Việt Nam mới chỉ tìm hiểu được 20km. Vào tháng 4 năm 2009, một đoàn thám hiểm thuộc Hiệp hội Hoàng gia Anh đã phát hiện ra một hang động khác lớn hơn rất nhiều động Phong Nha nhưng động Phong Nha vẫn là hang động giữ nhiều kỉ luật về cái “nhất”: hang nước dài nhất, cửa hang cao và rộng nhất; bãi cát, đá rộng và đẹp nhất; hồ ngầm đẹp nhất; thạch nhũ tráng lệ và kì ảo nhất; dòng sông ngầm dài nhất Việt Nam; hang khô rộng và đẹp nhất thế giới.
Trước đó, khi Phong Nha – Kẻ Bàng chưa phải là vườn quốc gia, khu vực này là khu vực bảo tồn thiên nhiên, từ ngày 9 tháng 8 năm 1986 được mở rộng thêm diện tích là 41132ha. Mãi đến ngày 12 tháng 12 năm 2001, thủ trướng chính phủ đã ra nghị quyết chuyển khu bảo tồn thiên nhiên này thành vườn đa quốc gia và có tên gọi như hiện nay.
Quá trình hình thành hang động là một quá trình khá lâu dài. Từ những kiến tạo địa chất xảy ra trong lòng dãy núi đá vôi Kẻ Bàng vào thời kì Đại cổ sinh đã làm thay đổi hoàn toàn về địa chất nơi đây. Sự tác động của nội lực bên trong lòng trái đất và ngoại lực đã tạo ra vẻ đẹp kì bí rất riêng của động Phong Nha. Hệ thống đứt gãy chằng chịt trên mặt đá vôi đã tạo điều kiện cho nước dễ thấm vào các khối đá vôi. Sự xâm thực đã gặm mòn, hòa tan, rửa trôi đá vôi trong hàng triệu năm. Qua đó nó đã tạo nên một hang động ăn sâu trong núi đá vôi.
Động Phong Nha bao gồm động khô và động nước, nổi bật nhất trong các động khô là động Tiên Sơn. Động Tiên Sơn có chiều dài 980m. Từ cửa động đi vào khoảng 400m có một vực sâu khoảng 10m và sau đó là động đá ngầm dài gần 500m khá nguy hiểm. Du khách đến tham quan, để đảm bảo an toàn chỉ được đi sâu vào 400m tính từ cửa động. Động Thiên Sơn là nơi có cảnh thạnh nhũ và những phiến đá kì vĩ huyền ảo. Các âm thanh phát ra từ các phiến đá, khi được gõ vào vọng như tiếng cồng chiêng.Theo các nhà khoa học thuộc Hội hang động Hoàng gia Anh, động này được kiến tạo cách đây hàng chục triệu năm, khi một dòng nước chảy qua quả núi đã đục rỗng, bào mòn núi đá vôi Kẻ Bàng. Sau đó, do địa chất thay đổi, khối đá vôi đổ sụp, chặn dòng chảy và làm nên động khô Tiên Sơn. Còn hệ thống động nước nổi bật nhất là động Phong Nha. Tạo hóa đã dựng nên những khối thạch nhũ đủ màu sắc với những hình dạng khác nhau. Vẻ kì ảo ấy khiến ai đến tham qua cũng trầm trồ khen ngợi. Động Phong Nha dài 7729m. Hang có chiều dài dài nhất của động là 145m. Động Phong Nha còn được mệnh danh là Thủy Tề Tiên vì nơi đây những cột đá, thạch nhũ như mang một phong thái rất khác nhau. Tiếng nước vỗ vào đá vang vọng thật xa. Động Phong Nha đẹp như một bức tranh thủy mạc mà nhiều hang động khác phải ngưỡng mộ.
Động Phong Nha ngoài có giá trị về du lịch nó còn là một di chỉ khảo cổ. Những nhà thám hiểm và người dân nơi đây đã phát hiện ra nhiều chữ khắc trên đá của người xưa, gạch, tượng đá, tượng phật, mảnh gốm và nhiều bài vị tại đây. Ở động Phong Nha người ta đã phát hiện nhiều mảnh than và miệng bình gốm có tráng men của Chàm và các đồ gốm thô sơ khác. Động Phong Nha còn là nơi vua Hàm Nghi trú ngụ trong thời kì thực hiện chiếu Cần Vương kháng chiến chống Pháp.
Động Phong Nha – hang động tạo nên niềm tự hào cho dân tộc Việt Nam. Nó là bằng chứng cho sự ưu đãi của thiên nhiên nước ta. Động Phong Nha đã được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới. Ai đã từng đến động đều nhớ mãi sự kì diệu mà động mang lại từ vẻ đẹp thuần túy thiên nhiên
Bài văn thứ 2 của mình ! ( Lớp 6 TLV số 7 đề 3 )
Bình luận và chấm điểm nữa nhé ! Mai kiểm tra rồi ! Cảm ơn !
Tuổi thơ con người khi xưa ai cũng được bao bọc giữa những ước mơ viễn vong. Em cũng vậy ! Một thời thơ ấu xưa kia đã từng ước mình là cô Tấm hiền dịu được kết hôn với nhà vua, hay một cô tiên hay cả chàng Khoai thật thà đọc " Khắc nhập " " khắc xuất " cũng có thể trừng trị kẻ xấu.Những người đó lúc nào cũng nổi tiếng, ai cũng mến mộ.Không hiểu sao bây giờ em lại quý ông Bụt hơn, không hiểu sao nữa. Có lẽ truyện nào cũng có Bụt nên em cũng quen và thân với Bụt hơn
" Bụt thật tuyệt ! " Em bất ngờ thốt lên khi vừa kiếm được câu truyện Cây tre trăm đốt hồi nhỏ để đâu mất. Mê đọc quá tới nỗi đến giờ ngủ rồi mà vẫn bắc đèn vào giường, vừa nằm vừa đọc. Đang đọc mê man rồi không hiểu sao mắt em mờ dần, rồi đến thế giới thần tiên lúc nào không hay. Thế giới thần tiên rất huyền ảo, không bờ, thế giới vô tận.Xung quanh sương mù bao phủ, mờ ảo đơn điệu nhưng giữa cái đơn điệu ấy hiện ra là chiếc cầu vồng lấp lánh bảy sắc, và các thần tiên mỗi sắc lấp lánh xinh đẹp khác nhau đang bàn tán gì đó. Hình như sắp có cuộc họp lớn của vua mặt trời, cai quản cả dãy ngân hà nên ai cũng mặc đẹp và không dám lơ là. Lúc này, trang phục của em cũng thật là đẹp : Chiếc đầm hồng lấp lánh ánh của những ngôi sao dính trên cùng đôi giày dính sao. Sau lưng em cũng có cánh bằng lông vũ tuyệt đẹp, phất cánh nhè nhẹ lấp lánh. Trông em cũng xinh xắn như tiên thật sự vậy.
Cuộc họp bắt đầu. Mặt trời dần dần ló ra, ánh sáng ngài gọi dậy cả thế giới, cả dãy ngân hà sau màn đêm yên tĩnh. Các nàng tiên xì xào, rằng mình đẹp nhất, chắc mình sẽ được phong chức cao hay có phép thuật mạnh hơn gì đó.
Mặt trời cất giọng nói :
- Hôm nay ta tuyên dương Bụt đầu tiên.Bụt là tiên có số tuổi lớn nhất trong các tiên. Bụt giúp đỡ rất nhiều người nhưng Bụt vẫn không cao chức hơn các tiên khác vì từ đó ta muốn cho Bụt lên chức cao hơn nhưng Bụt cũng từ chối, hôm nay ta vẫn muốn phân Bụt lên chức Cận thần của ta...
Nghe tới đây, em nhìn sang Bụt. Bụt có dáng cao, lịch lãm, trông hiền từ như ông nội em đã mất vậy. Bụt hợp với bộ quần áo trắng đơn điệu cùng đôi ruốc gỗ cổ xưa nhưng cũng thấy được rõ ràng cái chất lịch lãm của Bụt. Chòm râu dài bạc phơ, da dẻ hồng hào, đôi mắt hiền từ nhưng sâu thẳm những vết chân chim. Bây giờ, Bụt đang ngồi một cách chăm chú nghiêm túc nghe họp, không xì xào nói xấu khi vua họp.
Cuộc họp kết thúc.Em đến chỗ của Bụt bằng đôi cánh lông vũ của mình. Thấy em, Bụt cất lời từ tốn :
- Có chuyện gì vậy, nàng tiên mới đến ?
Em trả lời :
- Dạ, tại sao bụt giúp nhiều người như vậy mà Bụt lại không cần công lao khen thưởng xứng đáng với mình vậy ?
Bụt nói :
- Thật ra, ta giúp người không phải vì công lao mà được khen thưởng, mà ta giúp người dùng để tích công đức và ta cũng dành lòng tốt của mình cho họ. Lòng tốt của người cũng như tiên, không thể dùng tiền hay gì có thể mua được ! Đó là tự bản thân ta có một lòng nhân hậu, lòng yêu quý con người.
- Vậy là em hiểu rồi ! Em không cần phải dùng tiền thật lớn để cứu người vùng sâu vùng xa để mọi người ghi nhớ công của mình. Em chỉ cần dùng số tiền mà em có thật sự, dù là bao nhiêu, chỉ cần thật lòng cũng là một công đức, đúng không ?
- Đúng rồi, ngoan lắm !
Em đang tính hỏi Bụt câu nữa đột nhiên cái đèn pin để trong giường rơi xuống đầu em và làm em tỉnh giấc. À, thì ra đó là một giấc mơ. Giấc mơ đẹp ghê ! Sau giấc mơ đó, em ngày càng yêu quý Bụt hơn, vì tình người của Bụt.
Bài văn hết rồi ! Chấm và bình luận thật lòng để mình sửa.Mai kiểm tra gay gắt lắm !
Mk ko có ý gì xấu nhưng bài này mk chỉ chấm điểm 7 thôi bn ạ.
Thứ nhất: Bụt nếu như lịch lãm thì thể hiện bản thân rất cao sang quý phái, ko thể có cả cái từ ''hiền từ'' vào đc, với lại ko có ông Bụt nào lịch lãm sang trọng cả bn ạ. Tự nhiên đag tả ông Bụt lại nhắc đến ông nội đã mất, nó thật sự ko liên quan đến nhau. Bạn nên vt là:'' Bụt trông hiền từ và phúc hậu, dáng hình cao dáo làm hiện lên trong tâm trí em hình ảnh ng ông yêu quý đã mất''.
Thứ 2: Lí do Bụt giúp mọi ng, đúng là trong câu văn có hợp lí. Nhưng cách diễn đạt ko đc hay và ý nghĩa chưa sâu sắc. Mk sẽ sửa cho bn như sau:'' Con ak, ta giúp ng ko phải vì công lao mà đc khen thưởng. Ta giúp ng để họ có thể vượt qua khó khăn một cách dễ dàng hơn. Đó có thể cg sẽ là tấm gương cho nh ng khác noi theo. Ta cảm thấy vui, hạnh phúc khi giúp đỡ ng khác và tất nhiên, họ cg rất vui khi nhận đc sự giúp đỡ của ta. Nếu ta cho đi một sự cảm thông, ta chắc chắn, 1 ngày nào đó ng ấy sẽ trả lại cho ta sự chia sẻ mà ta đã dành cho họ.''
Đó là nhận xét của mk, bn đừng giận nếu mk đã có ý chê bai bn, mk chỉ muốn giúp bn hoàn thành tốt nhất bài văn của mk thôi. Phần còn lại bn lm đc rồi nhé. Rất sẵn lòng đc giúp!!!
Cái chỗ mà " Khắc nhập " " khắc xuất " viết lại như vậy nè "Khắc nhập, khắc nhập; khắc xuất, khắc xuất' thì hay hơn
Còn lại là rất hay.
Tả cảnh mùa đông trên quê hương em
“Lạnh quá!” Tôi giật mình khi nghe tiếng mẹ kêu nên vội vàng cời lại cái liễn đựng than, thổi phù phù cho liễn than hoa hồng lên rồi lại thở dài dựa vào tường. Cái liễn đã nóng, chiếc nắp đồng đậy ở trên hừng hực những lửa, ánh lên một màu đỏ quạch và hơi xỉn. Tôi hơ tay qua trên lửa, xoa xoa hai bàn tay vào nhau rồi xách cái liễn đặt đến gần giường mẹ. Gian buồng sáng lên và ấm màu lửa, mẹ cũng không trở mình nữa, chắc đã bớt sốt. Tôi dém lại chăn cho mẹ, lặng lẽ bước đến bên cửa sổ… ngoài kia, mùa đông giá rét đang ngự trị.
Bố tôi bảo chưa có mùa đông nào lạnh ghê gớm như năm nay. Quả thật, mấy ngày nay không gian chỉ toàn màu xám xịt. Gió cuộn thành từng luồng bàng bạc, cuốn theo bao nhiêu là đất, bụi và iá vụn đã queo quắt màu nâu xỉn. Con đường làng phía xa lấp ló trong sương mù. Thỉnh thoảng lại nghe có tiếng cành cây gãy răng rắc.
Một cơn gió lùa qua khe cửa mang thêm cái lạnh giá khiến tôi rùng mình dù đã mặc áo ấm và đang đứng trong nhà. Thường những đêm mùa đông, tôi nghe thấy nhiều tiếng động. Đó là tiếng giàn mướp xác xơ, cành quắt lại vỗ vào cọc, là tiếng chân người khách bộ hành đi ngoài đường giẫm lên lá khô giòn tan, là tiếng tranh trên mái nhà bị gió khua chạm vào nhau ràn rạt, là tiếng đứa trẻ hàng xóm khóc vì lạnh. Tôi gọi đó âm thanh mùa đông.
Phải có mùa đông tôi mới có thể có được cảm giác vui sướng mỗi khi thấy vầng thái dương ấm áp xuất hiện
Đã hơn sáu giờ sáng, tôi lấy chiếc khăn len dài quấn quanh cổ và đi ra ngoài. Trời sáng hẳn nhưng vẫn chưa nhìn thấy ánh mặt trời. Hơi nước vẫn còn đọng trên các lá cây ướt lạnh. Vậy mà bố tôi đã đi ra đồng từ lúc nào. Tôi lấy thóc cho lũ gà ăn và bỏ thêm ít rơm khô vào ổ cho con gà mái ấp. Rồi tôi đi quét dọn sân và ngõ. Sau mấy phút lao động, tôi cảm thấy nóng người lên. Đứng ở ngõ mà nhìn ra xa, mới thấy được toàn cảnh quê tôi. Những mái nhà tranh nấp dưới lũy tre xanh. Đôi nóc nhà có dòng khói lặng lẽ bay lên. như cố xua đi những cơn gió lạnh. Phía xa là cánh đồng loáng thoáng đám xanh đám nâu. Đám xanh là chỗ ươm mạ còn đám nâu là mảnh ruộng đang chờ được cấy. Con đường từ làng ra đồng có rặng phi lao xanh mướt giờ cùng ngả lướt theo chiều giổ. Ngoài đồng giờ chắc lạnh và nhiều gió lắm. Tự nhiên tôi thấy chán mùa đông vì cái lạnh của nó làm đôi chân bố tôi tím bầm mỗi khi bố ở đồng về. Và nó cũng là nguyên nhân làm mẹ tôi ốm. Ngày hôm kia mẹ đã bị cảm lạnh khi đi cấy.
Nhưng dù sao mùa đông cũng là một mùa đem lại cho con người nhiều cảm xúc. Dù không thích mùa đông nhưng tôi vẫn muốn có mùa đông và có đủ cả bốn mùa trong năm. Phải có mùa đông tôi mới có thể có được cảm giác vui sướng mỗi khi thấy vầng thái dương ấm áp xuất hiện xua tan đi những giá lạnh.
tick nhé
Bài làm
Hôm nay, nghe dự báo thời tiết nói rằng sẽ có một đợt khí lạnh từ phía bắc tràn xuống, cả nhà tôi thấp thỏm lo chuẩn bị quần áo ấm.Gần như, cả nhà tôi không ai thích mùa đông vì nó lạnh lắm.Nhưng đối với tôi, tôi lại thích mùa đông vì nó cho tôi một cảm giác ấm cúng và được sum vầy bên gia đình.
Sáng sớm, như thường lệ, tôi vẫn đặt đồng hồ báo thức năm giờ dậy để đi bộ tập thể dục.Sau khi mặc đầy đủ quần áo ấm, tôi rảo bước đi ra đường.Mặc dù tôi đã đội mũ kín mít và choàng áo cẩn thận lắm rồi mà khi tôi ra đường, tôi vẫn thấy gió lạnh táp vào mặt tê buốt.Sương mù vẫn còn dày đặc, trắng xóa.Sương đọng ở khắp mọi nơi, lúc thì trên lá, lúc thì lại đọng trên cây, đâu đâu sương cũng đọng.Thời tiết lúc này thật hanh khô.Buổi sáng mùa đông ở quê tôi bao trùm một cảnh vật vắng lặng và yên tĩnh.Bầu trời dường như bị mây bao phủ, ông mặt trời lim dim hai con mắt như chưa muốn dậy.Chị gió thổi mạnh, lượn hết chỗ này đến chỗ nọ.Cây cối hai bên đường đung đưa, xào xạc như đang nói chuyện với nhau.Những chiếc lá vàng tiếp tục liệng xuống như một đàn bướm đang nhởn nhơ đuổi nhau quanh những gốc cây cổ thụ.Đầu làng, mấy cây hoa gạo giờ đây đã trút bỏ hết những chiếc lá cuối cùng trong gió rét, chỉ còn lại những cành cây khô gầy, xơ xác.Cây bàng cạnh đó cũng vậy, trước kia nó xanh mượt mà bây giờ nó cũng chỉ còn lại vài cành.Hai bên vệ đường, cỏ dại mọc tốt um.Thế mà chúng chẳng bù cho những cây cổ thụ.Đứng trên kè, gần như tôi nhìn thấy được tất cả.Nước biển đã dâng lên.Vào những ngày hè, biển nhộn nhịp lắm nhưng khi mùa đông đến, biển lại trở nên yên ắng, ít người qua lại.Nước trong xanh, không một gợn sóng.Các bác dừa, bác phi lao xanh tươi, sum suê, vươn những tàu lá lên bầu trời như đón chào mùa đông.Xa xa là bãi đất trống mà lũ trẻ hay ra chơi đá bóng.Cạnh sân bóng có những bụi lau cao ngất.Chúng khoe ra vài bông cỏ lau màu nâu sẫm, cúi rạp mình như đang tránh gió lạnh.
Đến trưa, mặt trời đã lên đỉnh đầu.Song, có lẽ những tia nắng đó không đủ làm không khí bớt lạnh.Nhiệt độ chỉ cùng lắm tăng hai độ.Trời giá lạnh, lũ trẻ con mặc những chiếc áo len, áo khoác ấm áp nô đùa trong sân, không dám ra ngoài đường.Chú chó đen nhà tôi thường ngày vẫn nằm trước cổng gác nhà nhưng hôm nay lại chui vào khu bếp than.Đàn gà con co ro nép bên mình mẹ.Gà mẹ cố dang rộng đôi cánh che chở cho lũ con đáng yêu.Anh mèo mướp rất thích bắt chuột nhưng hôm nay, anh ta lại đến bên bếp lò sưởi nằm sưởi ấm, ngủ từ lúc nào không biết.
Sang chiều, bầu trời có vẻ xanh hơn, ít mây hơn.Tôi theo mẹ ra vườn chơi.Vườn nhà tôi rộng lắm, cứ mỗi khu đất, nhà tôi lại trồng một thứ.Bên này thì trồng rau, bên kia thì trồng cây ăn quả, cây cảnh...Ra bãi đất trồng rau, thật ngạc nhiên khi tôi thấy cây rau nào ở đây cũng lên xanh tốt, trên lá rau vẫn còn đọng đầy những giọt sương đêm qua.Luống cải ngọt nhà nhà tôi trồng dài thẳng tắp theo sát đường đi.Hoa cải đã nở vàng rộ, lộng lẫy làm bừng sáng cả không gian.Lũ ong thấy vườn có nhiều hoa liền rủ nhau lũ lượt đến đây tìm mật.Nhiều con thích chơi cứ lượn quanh vườn đùa vui.Những anh rau diếp lúc nào cũng khoác trên mình chiếc áo xanh tươi, đua nhau cùng mọc.Những cây bắp cải cuộn tròn như những bông hoa nở to xanh biếc, xếp hàng ngay ngắn.Những luống hoa hồng, hoa cúc rực rỡ khoa sắc, nghiêng mình đung đưa trong gió như e lệ làm duyên.Cô cẩm tú cầu khoác chiếc áo hồng rực, xếp từng cánh lên nhau.Cạnh đó là mẹ chuối thương con, xòe rộng tán lá che chở cho những đứa con non nớt.Anmh vú sữa tươi cười, nở những chùm hoa trắng muốt.
Xa xa thấp thoáng con sông làng tôi.Vào mùa đông như thế này, hình như nước sông trôi chậm hơn.Dòng sông dài và đẹp như một dải lụa vắt ngang đôi bờ, chảy lững thững.Những đám bèo lục bình lững lờ, từ từ trôi với những bông hoa tím biếc.Tiếng gõ mái chèo của những người đánh cá vang lên từng hồi không ngớt.Nhìn lên trời, những làn khói trắng của những nhà đốt bếp củi bay lên không trung như bầu trời đang hút những chiếc kẹo bông.
Trên những cành cây cổ thụ, lũ chim vẫn lượn qua lượn lại, nhảy nhót, hát vang tưởng chừng như mùa xuân sắp đến.
Trời tối rất nhanh.Càng về tối, nhiệt độ không khí ở quê tôi càng giảm xuống.Tôi phải mặc nhiều áo mới chống đỡ nổi cái giấ lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông.Tuy trời lạnh nhưng tôi vẫn muốn đi ra ngoài trời.Tôi rủ bọn trẻ con trong làng đi chơi.Chúng tôi chơi hết trò này đến trò khác rồi lại dẫn nhau ra đường đi bộ.Nhiều đứa sợ ma không dám đi bảo ở nhà, còn những đứa mạnh bạo như tôi thì đi bộ.
Ngày qua ngày, bây giờ tôi đã lớn không còn là đứa trẻ con nít ngày xưa nữa.Nhưng những cảnh vật mùa đông năm ấy vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi.Và tôi vẫn mong được trở về ngày xưa để được chơi với các bạn tôi vào mùa đông.Ôi!Mùa đông của tôi...
Viết đoạn văn ngắn từ 5 đến 7 câu
Về vấn đề bảo vệ thiện nhiên và môi trờng qua bài "Bức thư của thủ lĩnh da đỏ"
Con người là loài tiến hóa nhanh nhất , thông minh nhất . Nhưng con người cũng gây hại cho thiên nhiên nhiều nhất.
Hàng ngày con người thải ra rất nhiều chất thải ra môi trường . Vì vậy chúng ta cần phải bảo vệ thiên nhiên 1 cách hợp lí: không xả rác bừa bãi, có ý thức trong việc bảo vệ MT và TN. Bên cạnh khai thác các tài nguyên và khoáng sản , cũng phải có những biện pháp bù đắp lại.
Dù việc làm của bạn là tốt hay xấu thì chúng đều có ảnh hưởng tới MT và thiên nhiên
Đất đai, cùng với mọi vật liên quan với nó - bầu trời, không khí, dòng nước, động vật, thực vật - là thiêng liêng đối với người da đỏ, là bà mẹ của người da đỏ nên không dễ gì đem bán. Cách đối xử của người da trắng mới nhập cư đối với đất là hoàn toàn đối lập với người da đỏ, nếu người da đỏ buộc phải bán đất thì người da trắng cũng phải đối xử với đất như người da đỏ. "Đất là mẹ" của loài người, điều gì xảy ra với đất đai tức là xảy ra với những đứa con của đất, vì vậy cần phải biết kính trọng đất đai.
Hãy viết một bài thơ 4 chữ và một bài thơ 5 chữ tự sáng tác
Cánh diều no gió
Sáo nó thổi vang
Sao trời trôi qua
Chỉ trong chớp mắt
Diều thành trăng vàng
Cánh diều no gió
Tiếng nó trong ngần
Như tiếng suối trong
Diều hay chiếc thuyền
Trôi trên sông Ngân...
tuổi thơ của trẻ nhỏ
trên cánh đông quê hương
biết bao nhiêu vui buồn
sẽ chia với các bạn
sẽ mãi mãi thân thiết
mãi mãi là bạn thân
rồi sẽ chia tay nhau
sẽ chia tay nhau ra
nhưng nhớ những ấu thơ
bên bạn bè chơi đùa
mãi mãi nhớ đến nhé
sẽ mãi mãi không quên
không quên những giây phút
những giây phút bên nhau
MẸ !!!
Mẹ ơi có biết không
Con yêu mẹ nhiều lắm
Từ lúc sinh ra đời
Mẹ đã chăm sóc con.
Mai này con lớn khôn.
Con sẽ rời xa mẹ
.Mong mẹ chắp cho con.
Đôi cánh thêm vững vàng.